Không–thời gian thường được hình dung như một tấm vải mềm bị uốn cong bởi khối lượng và năng lượng. Trong bức tranh này, chân trời sự kiện là nơi tấm vải bị kéo căng đến giới hạn cực đại. Mọi đường đi khả dĩ trong không–thời gian đều hướng vào bên trong hố đen, khiến việc thoát ra trở nên bất khả thi. Điều này cho thấy chân trời sự kiện không phải là một vật thể nằm trong không–thời gian, mà là một đặc tính của chính cấu trúc không–thời gian đó. Khi nghiên cứu các phương trình Einstein gần chân trời, các nhà vật lý nhận thấy nhiều hiệu ứng phi trực giác, như sự đảo ngược vai trò của không gian và thời gian. Bên trong chân trời, chuyển động về phía điểm kỳ dị trở nên tất yếu như dòng chảy của thời gian. Cách nhìn này giúp giải thích vì sao không có lực nào cần “kéo” vật thể vào hố đen sau khi vượt qua chân trời. Việc phân tích cấu trúc không–thời gian quanh chân trời sự kiện không chỉ làm sáng tỏ bản chất của hố đen mà còn cung cấp manh mối về cách vũ trụ vận hành ở những điều kiện cực hạn.
