Ánh sáng từ lâu được xem là tốc độ tối đa trong vũ trụ, đóng vai trò như sứ giả mang thông tin từ những vùng không gian xa xôi đến con người. Tuy nhiên, sự tồn tại của chân trời sự kiện đã đặt ra một giới hạn tuyệt đối cho vai trò đó. Tại ranh giới này, lực hấp dẫn mạnh đến mức ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát ra ngoài. Điều này khiến chân trời sự kiện trở thành nơi ánh sáng “bị cầm tù”, làm gián đoạn hoàn toàn dòng chảy thông tin. Đối với người quan sát ở xa, các photon phát ra gần chân trời bị kéo giãn bước sóng ngày càng lớn, dần chuyển sang vùng hồng ngoại rồi vô tuyến, cho đến khi không còn phát hiện được nữa. Hiện tượng này cho thấy ánh sáng không chỉ là sóng hay hạt, mà còn chịu sự chi phối sâu sắc của hình dạng không–thời gian. Việc ánh sáng bị bẻ cong và mắc kẹt tại chân trời sự kiện đã giúp các nhà khoa học hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa hấp dẫn và điện từ. Đồng thời, nó nhấn mạnh rằng ngay cả những đại lượng tưởng như bất biến nhất trong tự nhiên cũng có thể trở nên vô hiệu trước những điều kiện cực đoan của vũ trụ.
